Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

SUY NGẪM

Có những Tình yêu, ngỡ như là vĩnh cữu, mãi mãi. Nhưng rồi cũng chia tay nhau đi tìm con đường mới.    
 
Có những Tình bạn, khắng khít, gắn bó, hy sinh, yêu thương, mãi mãi. Nhưng rồi cũng xa nhau đi tìm người bạn mới.

Có những Lời nói, nói ra chỉ nghĩ là vu vơ. Nhưng có lẽ người nghe sẽ nhớ đến suốt cả cuộc đời. 

 

Có những Lời hứa. hứa,hứa, hứa và chỉ biết hứa. Hứa cho qua chuyện. Hứa như 1 đứa con nít. Nhưng có lẽ người được hứa sẽ đau lắm đấy. Đau vì những lời hứa suông đó đấy.
Có những Tiếng cười, người ta chỉ cho là vui vẻ như bình thường. Nhưng có người lại cho đó là hạnh phúc mà cả đời người đó chưa nhận được. 

Có những Giọt mưa, chỉ là mưa. Nhưng đối với 1 ai đó... là nhớ nhung, là chua xót, là kí ức... và cũng là yêu thương.

Có những giọt Nước mắt, rơi ra 1 cách vô ý nghĩa. Nhưng nó vẫn cứ rơi. vẫn cứ khóc. Vì chỉ có nước mắt mong sẽ xoa dịu cơn đau của nó. 

Có những Quá khứ, khi nhớ lại thì cười thật vui. Nhưng khi trở về hiện tại. Chợt thấy cô đơn, đau đớn vì thiếu 1 thứ gì đó. 

 
Có những Tương lai, cố hi vọng nó tốt đẹp hơn hiện tại. Và luôn lo sợ rằng tương lai sẽ như bây giờ vậy. Trống vắng cô đơn và lạnh lẽo ... 

 
Có những Nỗi đau, chưa bao giờ có được. Khi nó đến bất chợt, thì đau, có lẽ chỉ biết đau. Đau đến nỗi chữ đau cũng ko thể diễn tả được ... 

 
Có những Sai , dù biết là sai. Thế mà vẫn làm. Vì yêu. Vì thương. Vì nhớ. Để rồi... ko bao giờ có thể sửa chữa được. 

 
Có những Chờ đợi, dù chẳng biết đợi vì cái gì? Đợi ai? Và đợi để làm gì. Thế mà vẫn cứ đợi đấy. 

   
Có những Tiếc nuối, mà cả đời này ko thể làm lại được. 

Có những Giây phút, tuyệt vọng, bế tắc, cố tìm cho mình 1 lối đi ... nhưng loay hoay mãi rồi lại thấy mình đang đứng yên một chỗ ... 

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

PHÍA BÊN ẤY CÓ BÌNH YÊN !!!!!

Một chút lá vẫn cứ rơi nhè nhẹ
Cho sấu vàng thêm chín cả bờ hiên
Một chút nắng vẫn cứ vương nhè nhẹ
Hỏi ráng chiều phía ấy có bình yên?

Một chút gió vẫn cứ ru nhè nhẹ
Như bước chân ai ghé qua thềm
Cho ký ức vẫn vọng về khe khẽ
Mây buồn, nỗi nhớ lại buồn thêm

                 
Một chút hờn ghen, em đỏ mắt
Muôn thưở  tình yêu, biết thế rồi
Một chút giận hờn anh lặng ngắt
Để bây giờ hai đứa ở hai nơi


Một chút thôi, anh vô tình. Em trách!
Một chút thế thôi, cũng dỗi hờn
Một chút thôi, hững hờ. Em xa cách
Giờ chỉ là một chút nhớ . Không hơn

     
Một chút không em, anh cô độc
Lang thang như mây trắng cuối trời
Một chút không em, chiều tĩnh mịch
Tha thẩn đường về, bóng nắng vơi

         
Một chút anh vô tình. Một chút
Mất nhau rồi một chút cứ vấn vương
Một chút anh dại khờ. Một chút
Nắng vàng cháy bỏng những nhớ thương

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

COFFEE

Trong cuộc đời đã qua nếu bạn chưa một lần thưởng thức vị đắng của một thứ đồ uống màu đen, chắc hẳn sẽ chẳng thể nào có cảm giác lâng lâng cảm hứng. Có thể với mọi người coffee chỉ đơn giản là đồ uống or giải khát! với tôi coffee gắn với một phần của cuộc sống.
BẠN CÓ BIẾT RẰNG

Coffee nếu mang đun lại sẽ có mùi vị buồn chán, không còn ngon nữa
trong cuộc sống nếu cứ nhắc lại chuyện cũ bạn sẽ không có lòng vị tha!


Coffee nếu rang quá chắy sẽ gây vị đắng, rếu rang ko đủ sẽ ko có mùi vị
trong cuộc sống nếu mất bình tĩnh or quá nhu mì bạn sẽ không thể có lựa chọn sáng suốt!


Coffee sẽ không bao giờ ngon nếu không pha trộn với đậu nành và bột bắp với một tỉ lệ
cuộc sống sẽ không còn thú vị và bất ngờ khi ban chỉ đơn điệu làm một việc mình thích!


Coffee nếu pha với nước đang sôi sẽ đắng, pha với nước nguội quá sẽ ko có mùi vị
cuộc sống nếu bạn không giữ được nỗi buồn, chắc hẳn sẽ không có tính thiện !

Coffee sẽ rất ngon nếu khi uống bạn tự pha chế để thưởng thức từ khi hương vị bay ra
cuộc sống sẽ tuyệt vời khi ban theo đuổi một vấn đề nào đó cho đến kết quả tốt đẹp cuối cùng!

Nếu pha trộn nhiều loại coffee với nhau sẽ không còn là coffee ngon đặc trưng nữa
khi bạn sống luôn bắt chước người khác bạn sẽ không có phong cách của riêng mình!

Coffee có màu đen của địa ngục và mạnh mẽ như cái chết
trong cuộc sống nếu bạn sợ không dám làm một việc mà bạn muốn, bạn sẽ không có cảm giác khi nó thành công

Coffee nói rằng tất cả chỉ vừa đủ sẽ mang lại kết quả tốt đẹp nhất
Nếu bạn không biết cảm nhận thì bạn sẽ không bao giờ biết được cuộc sống đang rất tuyệt vời.

Nếu cứ đắm chìm trong quá khứ, bạn sẽ không thể tiến bước
khi bạn không lùi bước nhưng cũng ko tiến bước và mọi người sẽ vượt qua thì coi như bạn đang lùi lại

 Nếu muốn người khác sống vì mình bạn hãy đến và làm gì cho họ nhé, vì lúc đó bạn sẽ nhận thấy chính giá trị của việc mình làm.

Khi xung đột xảy ra bạn hãy giải quyết bằng sự sáng suốt, tuyệt đối đừng bao giờ lấy quá khứ của nhau ra để nhắc lại  ! 

Những người bạn cần nhớ đến trong cuộc đời

1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.

2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ.

3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.

4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.

5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.

6. Gặp người đã từng phản bội bạn: Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.

7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?

8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cuộc sống phong phú và đa dạng của bạn.

9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.

10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.

-----
P/S : cuối năm bận bịu , hổng có thời gian đăng ẻn mới, post lại entry của ngày xửa ngày xưa ... chúc tất cả các bạn cuối tuần vui vẻ !

NHÌN QUA KHUNG CỬA SỔ

Một đôi vợ chồng trẻ vừa đến ở trong một khu phố mới.
Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.
“ Tấm vải bẩn thật” cô thốt lên. “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một thứ xà bông mới thì sẽ sạch hơn”
Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn im lặng .
Thế là vẫn cứ lời bình phẩm ấy mỗi khi bà hàng xóm phơi vải…
Một tháng sau, vào 1 buổi sáng, người vợ ngạc nhiên khi thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, cô nói với chồng
-“ Anh nhìn kìa! Bây giờ bà ấy đã biết giặt tấm vải rồi…Ai đã dạy bà ấy nhỉ? “
- Người chồng đáp:  “ Không, sáng nay anh đã dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy!”
Câu chuyện thật đơn giản, nhưng cho ta thấy trước khi phê bình, có lẽ nên kiểm tra trước phẩm chất của cái nhìn của ta.
Khi đó , ta có thể thấy sự tinh tế trong của trái tim người khác.
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, hãy lau sạch cửa sổ của mình nhé !                               

Có những nàng con gái đi lấy chồng

Có những nàng con gái đi lấy chồng
hồn nhiên
như nhận lời mời
đi xem hát ..
Có những nàng con gái đi lấy chồng
vì thích ngồi xe hơi
thích làm phu nhân
thích những bộ cánh màu sặc sỡ.

Có những nàng con gái đi lấy chồng
để quên đi
một cuộc tình đầy nước mắt
một vết thương
còn rỉ máu muôn đời.
Có những nàng con gái đi lấy chồng
để trả thù một người tình phụ bạc
để dỗi hờn duyên kiếp không may.
Có những nàng con gái đi lấy chồng
vì sợ hãi
tuổi xanh qua mau
nhan sắc chẳng bền lâu
như cổ thụ.

 
 
Có những nàng con gái đi lấy chồng
như thi hành nghĩa vụ tòng quân khi tuổi đến
vì lý do đơn sơ :
con gái -phải lấy chồng .
 
Ôi , đã có được bao nhiêu nàng con gái
hỏi thử trái tim mình
khi nhận nụ hôn đầu
trước khi đeo nhẫn cưới ?
 
Đã có bao nàng con gái
đi lấy chồng
vì đã chọn Tình Yêu ?

ĐẾM TUỔI

Tôi đếm tuổi mình bằng những sợi mùa thu
Bằng những gót chân trăng nhón qua trời tóc rối
Bằng những giọt cà phê bốc khói
Âm thầm tan vào hun hút kẽ đời

Tôi đếm tuổi mình bằng những rong chơi
Bằng những chuỗi hoàng hôn tôi xâu trong nỗi nhớ
Bằng những hạt cườm lăn đến cuối chiều thì òa vỡ
Thành mưa.

Tôi đếm tuổi mình bằng những ngày xưa
Bằng những con đường cỏ bao mùa xanh - úa
Bằng bao ngày ngóng dáng người không về nữa
Bằng ấm mềm cát ở phía bờ xa

Tôi đếm tuổi mình bằng những tháng năm qua
Tiếng chuông đồng hồ vỡ vụn trên gác xép
Bằng những chuyện chẳng thành thơ năm nào tôi cũng viết
Cho người ấy, cho tôi.

BÀI THƠ BÊN CỬA SỔ

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng. 
 
Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngã rẽ  
Mỗi khi khô giọt lệ  
Hãy khóc bằng tâm hồn.
Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Giữa ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.
Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.
Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn yên lặng
Rồi cỏ non sẽ về. 
 
Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạt
Chỉ xanh thêm đợi chờ.
Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.