Một chút lá vẫn cứ rơi nhè nhẹ
Cho sấu vàng thêm chín cả bờ hiên
Một chút nắng vẫn cứ vương nhè nhẹ
Hỏi ráng chiều phía ấy có bình yên?
Một chút gió vẫn cứ ru nhè nhẹ
Như bước chân ai ghé qua thềm
Cho ký ức vẫn vọng về khe khẽ
Mây buồn, nỗi nhớ lại buồn thêm
Một chút hờn ghen, em đỏ mắt
Muôn thưở tình yêu, biết thế rồi
Một chút giận hờn anh lặng ngắt
Để bây giờ hai đứa ở hai nơi
Một chút thôi, anh vô tình. Em trách!
Một chút thế thôi, cũng dỗi hờn
Một chút thôi, hững hờ. Em xa cách
Giờ chỉ là một chút nhớ . Không hơn
Một chút không em, anh cô độc
Lang thang như mây trắng cuối trời
Một chút không em, chiều tĩnh mịch
Tha thẩn đường về, bóng nắng vơi
Một chút anh vô tình. Một chút
Mất nhau rồi một chút cứ vấn vương
Một chút anh dại khờ. Một chút
Nắng vàng cháy bỏng những nhớ thương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét