Một đôi vợ chồng trẻ vừa đến ở trong một khu phố mới.
Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi.
“ Tấm vải bẩn thật” cô thốt lên. “Bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một thứ xà bông mới thì sẽ sạch hơn”
Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn im lặng .
Thế là vẫn cứ lời bình phẩm ấy mỗi khi bà hàng xóm phơi vải…
Một tháng sau, vào 1 buổi sáng, người vợ ngạc nhiên khi thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, cô nói với chồng
-“ Anh nhìn kìa! Bây giờ bà ấy đã biết giặt tấm vải rồi…Ai đã dạy bà ấy nhỉ? “
- Người chồng đáp: “ Không, sáng nay anh đã dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy!”
Câu chuyện thật đơn giản, nhưng cho ta thấy trước khi phê bình, có lẽ nên kiểm tra trước phẩm chất của cái nhìn của ta.
Khi đó , ta có thể thấy sự tinh tế trong của trái tim người khác.
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, hãy lau sạch cửa sổ của mình nhé !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét